Trước khi tha thứ cho người khác, hãy tự xin lỗi bản thân mình

Thế giới của người trưởng thành đôi khi khiến người ta bị nghiền ép cảm xúc đến cực điểm. Có những chuyện, bạn đều phải cắn răng nhịn nhục dù mọi thứ không đáng phải như thế.

tha thứ cho người khác

Có những mối quan hệ, gọi nôm na là mối quan hệ của những người trưởng thành. Chính là bạn cùng họ quen biết, chọn ở bên cạnh nhau vì lợi ích và ràng buộc giao tiếp. Nó không lâu dài, nhưng lại cần thiết, dù đôi lúc quan điểm cả hai bất đồng cũng phải cố mỉm cười cho qua. Những người như thế thường tổn thương bạn bằng một vài lần đổ trách nhiệm, sau đó họ sẽ bày ra vẻ chân thành xin lỗi, họ có nỗi khổ và lý do để làm thế. Và rồi trong mắt người khác, họ đáng thương hơn là đáng trách. Còn bạn thì sao? Việc của bạn chỉ là chịu “chút ủy khuất” và mỉm cười tha thứ khi họ nói ra lời xin lỗi. Nếu không thì sao? Bạn chính là người ích kỷ, nhỏ mọn và thiếu đi lòng bao dung.

Hoặc như có một số mối quan hệ thân thiết, như bạn thân hoặc người thân họ hàng. Một ngày, họ đột nhiên giận dữ và lạnh lùng với bạn, dù bạn chẳng làm gì họ cả. Họ cáu gắt với những khuyết điểm nhỏ nhoi của bạn mà bình thường chẳng ai để ý đến, và thay vì chỉ điểm từ tốn, họ làm ngơ trước cảm xúc tổn thương của bạn mà buông ra lời nặng nhẹ. Bản thân nhiều lúc vẫn không hiểu được vì sao họ giận, vì sao họ lại cáu lên. Nhưng khi bình tâm lại, hỏi cho rõ ràng, kết quả chỉ nhận được câu “xin lỗi”, là vì họ thấy khó chịu trong người thôi không liên quan gì đến bạn cả. Vậy những uất ức mà bạn phải chịu nên trút vào ai đây? Họ đã xin lỗi rồi, nên bạn cũng không nên giữ mãi trong lòng đúng không? Bởi vì bạn là một người tốt, một người lớn hiểu chuyện và thiện lương, nên việc bạn nên làm lúc đó là tha thứ, là bao dung?

Xem thêm  Cảm ơn Anh đã đến bên em và tuyệt tình em

Và còn rất rất nhiều chuyện như thế xảy ra, người khác cảm thấy đó là chuyện đương nhiên. Và bạn nên là như thế mới “đúng”.

Trước thế giới của người trưởng thành, bạn không được hiền lành quá mức, họ dạy bạn đấu tranh hết mình và học cách bỏ quên cảm xúc bên ngoài. Nhưng khi lầm lỗi xảy ra, họ bắt buộc bạn phải trở thành một người lương thiện, một người “tốt”.

Mẹ cũng thường dạy tôi, một đứa trẻ tốt phải biết lắng nghe sai lầm và tha thứ cho ai đó nếu họ nói lời xin lỗi. Mẹ còn dạy tôi, trước khi làm một điều gì đó, trước hết phải để tâm xem việc đó có làm tổn thương người khác hay không, nếu bản thân cảm thấy việc đó là sai trái, vậy thì không nên làm.

Vậy mà chẳng ai dạy tôi, nếu bản thân đang tổn thương, nếu lòng chưa nguôi ngoai trước lời xin lỗi của người khác, vậy thì tôi có nên thứ tha hay không?

Chúng ta luôn tự nhủ mình, chỉ cần làm tốt việc của mình, không cần để tâm đến ánh nhìn của người khác. Nhưng… có thể thật sự không để tâm được không? Khi bạn nên trưởng thành và khéo léo ứng phó những mối quan hệ cuộc sống, những mối quan hệ có thể giúp bạn thành công, khi họ là người thân và bạn bè bạn trân trọng, bạn chỉ có thể tha thứ dù điều đó khiến lòng bạn vẫn còn tổn thương.

Xem thêm  Bạn thuộc tuýp người thông minh hay kẻ dại khờ trên mạng xã hội?

Tôi tự hỏi, rõ ràng bản thân là một người có lòng tự trọng, vậy vì sao hết lần này đến lần khác phải bỏ mặc cảm xúc của mình để đổi lấy ánh mắt hài lòng của người khác?

Đôi lúc cảm thấy, hai từ xin lỗi bỗng nhiên trở nên quá nhẹ nhàng. Và chúng ta lại bất lực trước ủy khuất của mình.

Bao dung chưa bao giờ là hai từ dễ dàng trong cuộc sống. Nhưng đôi lúc, trước khi tha thứ một ai đó, cũng nên bao dung với cảm giác của mình.

[Trích “Dư Vị Trà Chiều” – MS]

Đường Chân Trời

Categories

Related Posts

Leave a Reply

Địa chỉ email của bạn sẽ được giữ bí mật.