Chỉ có làm người lương thiện mới đủ sưởi ấm xã hội tối tăm này

Mãi đến sau này tôi mới hiểu, chỉ có làm người lương thiện mới đủ sưởi ấm xã hội tối tăm này.

người lương thiện

Cuối tuần trước tôi đi ăn sinh nhật Hạnh – cô bạn thân của tôi. Quán ăn của chúng tôi nằm ở ngoài lề đường nên liên tục có người tới mời chào chúng tôi mua đồ của họ. Nào là kẹo kéo, trái cây, đậu phộng, vé số, đủ thứ hàng hóa mà chúng ta thấy rất nhiều ở những quán ăn lề đường.

Ngày hôm đó là sinh nhật của Hạnh nên là tụi tôi nói chuyện cũng khá vui vẻ, rất nhiều người tới chào hàng nhưng tôi cũng chả quan tâm lắm. Vào lúc chúng tôi chuẩn bị về thì có một anh chàng tới đứng bên cạnh tôi khoảng chừng 25 tuổi, dáng người gầy gò, quần áo thì hơi cũ, anh là một người khuyết tật chỉ còn một cánh tay và anh mời chào tôi mua vé số.

Lúc ấy, cô bạn tôi không do dự mà mua ủng hộ anh. Thật ra đó cũng là một điều bình thường vì hàng ngày vẫn có rất nhiều người như vậy. Nhưng đối với tôi, đây tuy là một việc rất nhỏ nhưng phần nào nói lên tính cách tử tế của cậu ấy.

Nhìn cậu ấy làm tôi nhớ tới câu chuyện của tôi và cậu ấy vài năm trước lúc mà chúng tôi vừa mới chơi thân với nhau. Tôi tin chắc những ai từng học cấp 3 cũng sẽ gặp phải câu chuyện như tôi: Ngày hôm đó là ngày mà chúng tôi cũng sắp nghỉ hè năm lớp 11.

Thời điểm đó trò chơi Board game Ma sói đang rất là thịnh hành nên chúng tôi có tụ tập ở quán caffe thường đi và cùng chơi với nhau. Chuyện vốn cũng không có gì lớn xảy ra cả chỉ là hôm đó tôi về sớm và mọi người vẫn ở lại tiếp tục chơi. Mãi về sau tôi mới được một người bạn kể lại tình hình ngày hôm ấy. Tôi được một người bạn nữ tên A trong lớp nói rằng tôi thích cậu ấy và hôm đó cậu ấy nói nhiều thứ không tốt về tôi. Tôi thề là tôi không biết gì về chuyện ấy cả. Trong trí nhớ của tôi thì tôi chỉ nhắn tin hỏi bài A một vài lần thôi chứ chưa hề thả thính hay nói điều gì khó nghe cả. Ấy thế mà nỡ lòng nào sau lưng tôi thì A lại nói những điều sai sự thật như thế. Lúc ấy, tôi cũng khá là khó chịu nhưng vốn là một người cũng khá hiền nên cũng không để bụng mấy.

Cậu bạn ấy kể lần đó Hạnh đã rất giận và đã bảo vệ tôi, nói tốt về tôi rất là nhiều. Hạnh nói tôi vốn không phải người như bạn A nói, cô ấy nói người bạn A đấy nên hỏi trực tiếp với tôi và đừng nói xấu người khác sau lưng như thế.

Tôi thề là lúc ấy tôi thật sự rất cảm động. Cảm giác như tôi được sưởi ấm bởi sự tử tế của cậu ấy vậy. Lúc ấy tôi mới cảm thấy rằng sự tôn trọng mà cậu ấy dành cho tôi là đáng quý đến thế nào. Hạnh luôn đáng quý như thế, đối với những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống đều như vậy, khiến người khác rất khăm phục.

Xem thêm  Thế giới rộng lớn như thế nhưng anh vẫn gặp được em

– Kéo ghế sẽ không tạo ra tiếng động chói tai.

– Ra đường thì sẽ không to tiếng làm ảnh hưởng người khác.

– Nói lời cảm ơn với mọi người.

– Đi ăn thì lúc nào cũng dọn dẹp gọn gàng để người phục vụ đỡ mất công dọn dẹp hơn.

– Thích giúp đỡ những người xung quanh.

– Rất nhiều hành động như vậy chẳng thể kể cho xuể.

Đa số mọi người đều nghĩ: “Tôi biết làm vậy sẽ khiến bạn thuận lợi hơn, tâm trạng vui vẻ hơn, nhưng tôi không làm thì bạn cũng chả tổn thất gì, lại tiện cho bản thân tôi, vậy tại sao tôi nhất định phải làm? Huống hồ nhiều lúc tôi làm rồi mà người ta còn chẳng nói nổi một câu cảm ơn?”

Nhưng nhân cách của mỗi người lại được cân đo bằng chính những chuyện vụn vặt tưởng rằng không quan trọng đó.

Trước kia có một khoảng thời gian tôi làm ở một công ty startup, thời gian đầu khởi nghiệp rất cần người, tôi có nói chuyện và phỏng vấn rất nhiều người để tuyển dụng.

Trong đó có một cô gái để lại trong tôi rất nhiều ấn tượng. Cô ấy rất xinh đẹp, khuôn mặt dễ thương, dáng người khá cân đối, nói chuyện lễ phép lịch sự nhìn vào là biết nhà có điều kiện được giáo dục rất tốt.

Sau đó thì chúng tôi nói chuyện với nhau khá là bình thường như là học ĐH trường nào, ngành gì, đã có kinh nghiệm gì hay chưa, yêu cầu của công việc .. Nói chung cũng khá suôn sẻ không có gì xảy ra.

Nói thật nhé, bình thường phỏng vấn thì những cô nàng xinh đẹp luôn có lợi thế hơn và tỉ lệ được chọn cũng cao hơn. Bạn đầu trong lòng tôi nghĩ là bạn này sẽ được chọn thì có một chuyện đã ảnh hưởng đến suy nghĩ trong lòng của tôi về cô gái ấy.

Công ty mà tôi làm có một dì luôn túc trực quét dọn văn phòng chúng tôi làm việc. Dì là một người khá là vui vẻ, dì quét dọn bình thường như mọi ngày, lau sàn, đúng lúc ấy tôi tiễn cô gái ra tới cửa thì vô tình dì ấy hất một ít nước bẩn vào giầy của cô gái này.

Cô gái kia mặt tối sầm lại: “ Gì vậy trời bà không có mắt hả? Đôi giày tôi vừa mua đấy, giá gần 2tr gần bằng nửa tháng lương của bà đấy, bà nhìn đi đâu thế hả?.”

Tôi giật cả mình. Dì ấy liên tục xin lỗi, cô gái ấy thấy mọi người nhìn mình, vẻ mặt không vui, vừa bước ra khỏi cửa vừa nói thầm điều gì đó ở trong miệng. Từ ngày hôm ấy tôi đã không còn liên lạc với cô gái ấy nữa.

Tôi không thể ngờ một cô ấy xinh đẹp, nói chuyện lịch sự lại có thể trong phút chốc trở nên đáng sợ như thế. Tôi rất tiếc cho một cô gái xinh đẹp nhưng lại có trái tim hẹp hòi, nhân cách con người quan trọng hơn vẻ ngoài rất nhiều. Con người thường trở lại với bản chất vào một khoảng khắc nào đó mà thôi. Có lẽ cô ấy muốn chứng minh sự cao quý của bản thân bằng cách hạ thấp người khác, đáng tiếc cảm giác mình ưu việt hơn người đó chỉ khiến tôi cảm thấy cô ấy thấp kém.

Xem thêm  Thay vì chọn một bộ đồ đẹp, hãy chọn một bộ đồ hợp

Đối với tôi, trong lòng tôi luôn kiên định với suy nghĩ người có nhân cách tốt sẽ nhận được nhiều hơn. Người phụ nữ có nhân cách tốt cũng giống như một quyển sách hay, một món ăn ngon, khiến người ta càng thưởng thức càng cảm nhận được hương vị hấp dẫn của nó.

Còn người phụ nữa có nhân cách không tốt chẳng khác nào một món ăn đã quá hạn, ăn vào miệng chỉ muốn nôn ra lại. Con người dù có xinh đẹp đến đâu, nếu bên trong đen tối thì cũng vô nghĩa.

Muốn nhanh chóng nhìn rõ một con người, đừng nhìn cách họ đối xử với bạn, phải nhìn cách họ đối xử với những người yếu thế hơn mình hoặc người xa lạ không có bất cứ quan hệ lợi ích nào. Đây chính là lý do tại sao có những người dù may mắn giàu lên chỉ trong một đêm, mặc đồ hàng hiệu, chạy siêu xe, nhưng không khiến người ta cảm thấy khí chất của một người giàu tí nào.

Có một lần xe tôi bị hết xăng phải dắt bộ, có một anh Grabike đã đẩy giúp tôi cả một đoạn đường dài về tới nhà mà chẳng cần báo đáp điều gì. Nhưng cũng một lần tương tự như thế, có một anh đẩy giúp tôi đi được vài mét đến cây xăng thì quay đầu lại nhỏ nhẹ nói với tôi rằng: “Chú em cho anh xin 30k tiền đổ xăng nhé.”

Không phải tất cả mọi người đều thể hiện lòng tốt ở khắp mọi nơi, có thể những người cáu kỉnh với phục vụ nhưng lại luôn tươi cười ở nơi làm việc. Những người chúng ta hay bắt gặp bình luận những lời khó nghe trên mạng có thể là một người nhút nhát trong cuộc sống. Sự lương thiện đến từ tận sau bên trong của mỗi con người, cũng là sự tu dưỡng hàng ngày của người đó.

Mãi đến sau này tôi mới hiểu, chỉ có làm người lương thiện mới đủ sưởi ấm xã hội tối tăm này. Nếu có thể thì tôi chỉ hy vọng rằng tôi đừng đánh mất sự tử tế và lương thiện của bản thân. Và tôi cũng hy vọng rằng bạn đừng đánh mất sự lương thiện và tử tế ấy, đó mới là thứ quý giá nhất của một con người.

Bảoo Bảoo
Categories

Related Posts

Leave a Reply

Địa chỉ email của bạn sẽ được giữ bí mật.