Bạn ghét nhất điều gì nhất trên mạng xã hội hiện nay?

Tôi là người khá nhạy cảm khi đọc hay nghe một vấn đề nóng trên mạng xã hội. Nếu bạn là một người thường cập nhật và sử dụng Facebook thường xuyên, sẽ luôn có tin tức mới và những câu chuyện khiến cộng đồng mạng hoang mang, một vấn đề nào đó có thể mang ra mà bổ xẻ, để mọi người, đặc biệt là những “ anh hùng bàn phím” trổ tài triết lý.

ghét nhất điều gì nhất

Nếu bạn am hiểu về ngành tâm lý, hay quan tâm đến nó, thì thuật ngữ “ Tâm lý học đám đông” chính là cái được phô diễn phổ biến nhất trên mạng xã hội. Nó giống như là “ Trend” của giới trẻ, nếu một nhóm người đủ lớn, hành động và nói một điều gì đó đủ nhiều, nó được mọi người quan tâm với lượt share khủng và lượt like vượt đến cả ngàn con số. Sẽ có vô số thế hệ tiếp theo muốn bắt chước và lan rộng nó nhiều hơn. Nếu nó chỉ đơn thuần là tuyên truyền một cái gì đó lành mạnh, hoặc tạo niềm vui cho thế giới ảo thì nó là tốt. Nhưng chúng ta, tất cả mọi người đang đi xa quá những gì được cho là phạm vi đạo đức. Với một bức hình, một câu chuyện của một ai đó hết sức bình thường, nhưng lại được phóng đại lên quá mức. Một số người chẳng hiểu chuyện gì, vào xem bình luận rồi hùa vào chửi theo. Rất ít ai nhìn nhận câu chuyện ở nhiều góc độ hay đặt bản thân vào người khác để đánh giá một cách minh bạch.

Tôi đã từng vô thức hùa theo đám đông. Tôi xem một đoạn video của một người phụ nữ có vấn đề tâm lý, tôi thấy chị ấy trông cứ chẳng ra làm sao, lại còn quay những hành động lố lăng. Tôi vào đọc bình luận, ai cũng chửi chị ấy là con điên, con thần kinh… Tôi cũng soạn một vài câu có ý công kích và nhấn enter. Tôi lại lướt thêm vài bình luận nữa, tâm trạng tôi trùng xuống khi đọc được một đoạn bình luận phân trần giữa ngổn ngang những lời chửi mắng. Tôi mới biết rằng mình vừa buông những lời xúc phạm đến một người, họ thậm chí còn không nhận thức được hành vi của mình, họ đã gặp biến cố, bị sốc về tâm lý.

Vì vậy họ mới trở nên điên loạn và nói những điều dung tục. Tôi vội vàng xóa bình luận của mình và suy ngẫm. Nhiều lần sau đó, trước khi tôi đưa ra bất cứ lời phát ngôn nào, tôi cũng đều xem thật kỹ những bình luận để phân tích vấn đề, để chắt lọc những ý kiến, quan điểm sai lầm. Nếu có thể, tôi sẵn sàng đi ngược với số đông để đi theo cái hướng đúng mà mình đã chọn.

Đôi khi, tôi cảm thấy rất xấu hổ thay cho văn hóa mạng người Việt. Một trận đá bóng mang tầm cỡ quốc tế của người Việt, tôi chứng kiến mọi người tôn vinh những cầu thủ bóng đá, ca ngợi tài huấn luyện của huấn luyện viên Park Hang Seo. Cả nước coi họ như là anh hùng trong sử sách nước nhà, họ viết bài và nói rằng “ Tôi tự hào là người Việt Nam”. Nhưng trận bóng nào cũng có người thắng kẻ thua, thắng thì được chào đón, thua thì bị hạ bệ ê chê. Phong cách của một vài bộ phận người Việt là thế. Khổ nỗi là những người biết sống một cách văn minh, biết dụng ngôn đúng chỗ lại chẳng mấy khi lên tiếng. Thắng thì họ vui vẻ, hạnh phúc. Thua thì họ âm thầm an ủi. Đa số những người chì chiết, chửi bới trên mạng xã hội đều là những người sống theo cảm tính, trước vài phút còn bảo “ Việt Nam vô địch” vài phút sau lại chửi “ Chơi ngu”. Không chửi được quân mình thì tìm trọng tài trách móc, tìm ông cầu thủ nào đó của đội bạn chế ảnh. Tôi lướt khắp mặt tin, đọc hết các bình luận, một câu thôi “ Tôi cảm thấy rất xấu hổ”. Bạn của tôi chẳng đam mê gì bóng đá, vậy mà nó cứ lông bông chia sẻ mấy cái hình ảnh vô thưởng vô phạt ấy và đồng tình như đúng rồi.

Xem thêm  Jimy Quang - Thay đổi từ giọng hát đến ngoại hình.

Thật sự mà nói, khi bạn là người của công chúng, mọi đường đi nước bước trên mặt sân đều được cả nước dõi theo và hy vọng đến từng phút. Bạn sẽ cảm thấy vô cùng áp lực, không ít những cầu thủ cần đến bác sĩ tâm lý để trị liệu, cảm giác bị mọi người cô lập là một cảm giác rất tồi tệ, đem đến những tổn thương sâu sắc vô cùng. Chỉ khi bạn đứng ở vị trí của họ, bạn mới hiểu được họ đã nỗ lực thế nào. Vì vậy làm ơn, khi bạn quyết định phán xét một ai đó, bạn hãy xem hoàn cảnh và những gì họ đã làm.

Thậm chí có ca sĩ bị hack camera ngay trong nhà riêng, họ bị tung ảnh nóng lên mạng xã hội trong khi chẳng làm gì sai cả. Nhờ họ có đời sống minh bạch, được một số lượng fan tử tế tuyên truyền luật, gửi gắm những quan điểm đúng đắn và khuyên ngăn mọi người ngừng phát tán video nên đã đánh động đến tâm lý của nhiều người. Trong thời gian ngắn, mọi chuyện đã hoàn toàn lặn xuống, và cũng chẳng có ai nhắc đến nó bằng những lời khiếm nhã. Vấn đề bị lộ clip sex xảy ra rất nhiều trên mạng xã hội, chúng ta cứ nhìn vấn đề một cách trực diện và đánh giá họ là hư hỏng. Vậy việc được thỏa mãn sinh lý với người mình yêu là hư hỏng? Đó là vấn đề hết sức bình thường cơ mà, mấy bạn yêu nhau, chẳng lẽ không có những giây phút muốn hòa quyện cả thể xác lẫn tâm hồn với nhau hay sao? Có thể bạn không biết, sau những lượt share, lượt bình luận, là số giờ số phút họ trằn trọc mất ngủ, không ai muốn đời tư của mình bị vạch trần một chút nào. Sẽ có người bình tĩnh đón nhận, nhưng cũng có nhiều người lại không chịu nổi những bạo lực ngôn từ ấy. Nếu họ nghĩ quẩn, những người đã và đang công kích họ, chính là những người đang gián tiếp giết họ đấy!

Còn một vấn đề hết sức nực cười của các anh hùng bàn phím. Chẳng biết họ là thánh nhân phương nào, học thức ra sao, nhưng cứ đụng đến mấy cái chuyện có thể bàn luận được thì họ lại rất xông xáo. Có khi còn chẳng thèm biết đối tượng họ sẽ nói đến là người như thế nào, cứ hùa theo mấy người cùng hội cùng thuyền với mình mà thoái thác đạo lý làm người. Nói nghe sâu sắc và triết lý lắm, liệu có mấy ai đã làm được như những gì mình nói chưa? Mở đầu câu chuyện lúc nào cũng bày tỏ thái độ coi trời bằng vung, đem mấy cái lý sự cùn để bắt bẻ người khác. Có khi cái bình luận đó người ta chỉ nói cho vui, vậy mà chẳng biết từ đâu đẻ ra lắm chuyện thế.

Xem thêm  Tony Duy - chàng trai của những chuyến đi!

Mạng xã hội như một mạng lưới tơ, tơ được giăng chồng chéo khắp nơi. Nhiều lúc đang đi đúng đường lại lắt léo sang đoạn đường khác. Những người sử dụng mạng xã hội cũng không ít lần bị mù đường như thế. Thứ nó mang đến cũng mong manh như sợi tơ vậy, nếu biết dọn dẹp thế giới ấy sao cho có quy luật vận hành, đem những điều kiện đủ và cần xác lập làm mục tiêu thì ta sẽ học hỏi được nhiều thứ. Người thông minh biết sử dụng đúng cách. Kẻ dại khờ càng rối càng “giăng tơ”. Đó là khi họ không phân biệt được giữa thực và ảo. Họ không biết được đâu là thật và giả. Thông tin thì nhiều, nhưng nếu ta tiếp nhận nó như một loài động vật ăn tạp thì cũng có ngày bội thực. Thứ ta nôn ra chỉ toàn là phế phẩm.

Tiếp đến là ý thức, dù là thế giới ảo, chúng ta cũng không được lấy cái quyền tự do ngôn luận để xúc phạm người khác. Đừng chạy theo số đông, hãy nhìn nhận vấn đề trước khi đưa ra quyết định “tin” hay “không tin”, “enter” hay “không enter”. Dù hành động của bạn chỉ là nhỏ bé, nhưng một chia sẻ tích cực đến những người cần sẽ giúp bạn hạnh phúc hơn. Một lời phản biện có cơ sở đúng đắn, biết đâu sẽ có người đọc và thay đổi suy nghĩ về một vấn đề nào đó. Cứ nhiều người như vậy lan truyền những thông tin tích cực, lành mạnh, chẳng mấy chốc dư luận sẽ đổi chiều. Đối với những nghĩa cử đẹp, ta cần phải tuyên truyền nhiều hơn nữa. Đối với hành vi xấu, ta tuyệt nhiên không thể ngó lơ, hãy lên án và tố cáo nó cho cả thế giới biết.

Khoan hãy nói đến việc chúng ta đang bị lệ thuộc bởi công nghệ thông tin. Trước tiên, hãy là một khách hàng biết luật chơi và thông minh khi lựa chọn mặt hàng mình muốn sử dụng. Chỉ cần bạn vẫn là bạn, thì công nghệ có phát triển thế nào cũng không thể lật đổ cả thế giới nếu chúng ta biết rõ sân chơi do chính chúng ta tạo ra.

Đừng để mạng xã hội dắt mũi bạn như cách mà chúng đã làm, đã tiêm vào ý thức của một vài thế hệ trẻ.

Thu Thảo

Categories

Related Posts

Leave a Reply

Địa chỉ email của bạn sẽ được giữ bí mật.